Cái mà người ta gọi là tình yêu, thực tế nó là gì anh nhỉ? Có phải tóm gọn lại trong chữ "NHỚ" thôi đã hết chưa anh?
Em tự hỏi lòng mình nhiều lần, rằng điều đó có thực sự đúng hay chưa? Nhưng ngoài câu trả lời "ĐÚNG" thì em không còn tìm ra được lý do nào khác ngoài điều đó, ngoại biện minh cho nỗi nhớ anh nó như thế nào.
Cơn mưa bất chợt thoáng qua
Em cần chút nắng mặn mà ngày Đông
Nắng kia cũng đã ửng hồng
Cho má em thắm thơm nồng sắc xuân.
Con người cũng kỳ lạ thật. Như em này: nhớ anh là không việc gì ra việc gì cả. Đôi khi nó còn chợt buồn nữa đó. Định nghĩa thì thật là khó, em chỉ đơn giản bằng cách diễn tả như thế thôi anh à.
Ngồi tựa khung cửa em mơ
Mong một ngày mới anh chờ em đây
Thoảng qua cơn gió mê say
Lòng mang thương nhớ đong đầy niềm vui


:)
:(
:))
:((
=))
=D>
:D
:P
:-O
:-?
:-SS
:-t
[-(
@-)
b-(
Nắng vàng rực chiếu bên sân
Trả lờiXóaNhớ anh sao nhớ buâng khuâng cõi lòng.
Nắng vàng rực chiếu bên sân
Trả lờiXóaNhớ anh sao nhớ buâng khuâng cõi lòng.
Hỏi sao em lại nhớ mong
XóaTình này còn đó sầu đong còn đầy